NGÀY CỦA MẸ VÀ NHỮNG NỖI NIỀM RIÊNG MẸ CHƯA TỪNG NÓI !!!!

03/05/2021, Bởi Phạm Thu Trang

Ngày 9/5 Ngày của mẹ có lẽ chỉ là một ngày không có quá nhiều ấn tượng với nhiều người Việt Nam. Tuy nhiên, chuyện mẹ con thì chẳng phải là chuyện của riêng nền văn hóa nào. Mối quan hệ khắc khẩu giữa mẹ và con gái khi con đã là một phụ nữ trưởng thành cũng chẳng phải là chuyện của riêng ai. Đã tới lúc chúng ta nên nghĩ về điều ấy.

Ngày của mẹ, nó thường không có một ngày cố định, vì nó rơi vào ngày Chủ nhật thứ hai của tháng 5. Và năm nay, ngày của mẹ rơi vào ngày 9/5. Nhân ngày của mẹ, hãy cùng Toson tìm hiểu về nỗi niềm riêng mẹ giấu bấy lâu.

Khi vừa ra đời, chúng ta đã bước vào một mối quan hệ – đó là quan hệ mẫu tử. Và mối quan hệ này sẽ kéo dài cả đời, cho dù bạn đi tới đâu, làm những gì. Chỉ có điều, con người ta luôn lớn lên và già đi, mối quan hệ giữa mẹ và con cũng thay đổi theo thời gian. Những cô bé con nhõng nhẽo ôm lấy mẹ ngày nào rồi sẽ bước vào tuổi mới lớn ngang bướng, cho rằng tất cả những gì cha mẹ nói đều sai hết. Và rồi những cô bé tuổi mới lớn ấy cũng trở thành phụ nữ, có sự nghiệp, có gia đình, và tới lượt họ trở thành mẹ. Và kể cả có như vậy, thì họ vẫn luôn là con gái, điều dẫn tới không ít những câu chuyện bi hài kịch.

“Cuộc chiến” không bao giờ dừng lại

Nếu bạn hỏi những người phụ nữ trẻ quanh mình về mối quan hệ giữa họ và mẹ, có lẽ câu trả lời quen thuộc nhất luôn là: “Tôi yêu mẹ, nhưng ở với mẹ thì phát điên lên mất”. Khoảng cách thế hệ kéo con người ta ra khỏi nhau. Những điều mẹ cho là đúng, với chúng ta không còn đúng nữa. Mẹ muốn chúng ta lấy chồng, có con, sớm yên bề gia thất , là những điều theo mẹ là đoan trang, hiền thục. Chúng ta muốn có sự nghiệp, muốn được vui chơi, có con muộn một chút cũng được, sống đúng theo ý mình mới là hạnh phúc. Bạn muốn nhà cửa gọn gàng, hiện đại, nhưng mẹ sẽ liên tục cất tất cả những món đồ chẳng ai dùng đến nữa đầy nhà. Và rồi hầu hết chúng ta sẽ ngạc nhiên là tại sao mẹ từng nghiêm khắc với mình thế, mà giờ lại nuông chiều con của mình thái quá.

Tất cả những điều đó xảy ra mỗi ngày. Nếu chúng ta có ý kiến, mẹ sẽ dỗi hờn. Mẹ sẽ kể lể: “Tôi nuôi cô vất vả ra sao”, hoặc “Thôi tôi già cả lẩm cẩm rồi, còn ai cần đến tôi nữa”… Mẹ sẽ tủi thân vì những chuyện rất không đâu, từ việc con cái không ăn món mình nấu, cho tới việc con “nhà người ta” đưa mẹ đi chơi, mà con mình thì không. Thế nhưng bạn cũng sẽ sớm phát hiện ra sau lưng bạn, mẹ sẽ khoe với bạn bè, họ hàng, làng xóm về những thành tích bạn chưa hề đạt được. Và lâu lâu, mọi người sẽ chúc mừng bạn những việc bạn chưa rõ ra sao.

Mẹ là vậy.

Và con gái, cũng là vậy.

Không ít phụ nữ không nhận ra rằng họ có thể cực kỳ dịu dàng khi nói chuyện với người ngoài, với chồng con, nhưng lại rất cục cằn khi nói với mẹ. Họ có thể nín nhịn những chuyện lớn lao, nhưng về đến nhà, chỉ cần mẹ làm gì khiến họ không ưng, họ nổi cáu lên ngay. Con gái dù bao nhiêu tuổi cũng luôn có đặc quyền của việc làm con gái, dù họ có phải là người cáng đáng kinh tế họ vẫn luôn đòi hỏi cha mẹ cưng chiều mình. Thế nên, trong tất cả những thứ nghề dễ chịu nhất trên đời, chắc nghề “làm con” được nhiều người thích nhất.

Như thế nào là một đứa con gái tốt?

Vậy khi nào thì bạn bắt đầu nhận ra mình cần phải nhìn bố mẹ khác đi? Có thể đó là khi bạn bắt đầu làm mẹ, hoặc cũng có thể sớm hơn, đó khi chúng ta nhận ra mẹ – cũng như bất kỳ ai – cũng chỉ là một con người bất toàn thiện. Mẹ từng là một đứa trẻ, một cô bé mới lớn, mẹ cũng có những bất hạnh của riêng mình, mẹ cũng có khát vọng và sự thất vọng riêng của mình, và hơn hết, như chính bạn: Mẹ cũng chỉ là một người yếu đuối và dễ tổn thương.

Một khi nhận ra điều đó, là khi chúng ta nhìn vào mẹ như nhìn vào một người phụ nữ khác. Chỉ có điều đặc biệt, đó là người phụ nữ bạn đã biết từ khi mới lọt lòng, là người đã có mặt bên bạn trong hầu hết các sự kiện của cuộc đời. Lòng thương dành cho mẹ vẫn chưa phải là đủ, chúng ta còn cần làm một đứa con đúng nghĩa.

Thế nhưng, làm con thế nào mới là đúng? Bên cạnh việc bạn phụng dưỡng mẹ lúc tuổi già bằng vật chất, thì bạn có thể làm gì cho bà nữa? Có lẽ, đó là một câu hỏi khó giữa thời đại này, khi bạn có cả sự nghiệp, con cái của riêng mình và cả thú vui. Bạn cũng chẳng thể nào rời bỏ quan điểm sống của mình chỉ để làm vừa lòng cha mẹ. Đúng, bạn không thể làm được tất cả cùng lúc. Nhưng mẹ chẳng sống mãi với ta, hãy nghĩ về điều đó và thử hỏi xem liệu bạn có thể cho mẹ mình những cơ hội hạnh phúc mà bạn vẫn được là chính mình như sau hay không?

1. Khẳng định mình luôn tin tưởng mẹ

Luôn có một lúc nào đó, mẹ chợt nhận ra bà không còn hiểu con gái mình như xưa nữa. Khi bạn rời khỏi gia đình (cả về địa lý và về tinh thần) để trở thành một cá nhân độc lập, mẹ sẽ cảm thấy ít nhiều bị bỏ lại phía sau. Bà sẽ cảm thấy cáu kỉnh, tủi thân, khó chịu vì cho rằng bạn không cần đến bà nữa. Điều đó rõ ràng không phải là sự thật, vì bạn vẫn thương yêu và nhớ về mẹ thường xuyên. Thế nên, hãy kể cho mẹ nghe về cuộc đời mình, về những điều bà đã không còn được chứng kiến tận mắt. Hãy để cho mẹ được cập nhật về thế giới thông qua bạn, để cho mẹ thấy bạn luôn tin tưởng bà, dù có thể bạn đã đi nhiều nơi, đọc nhiều sách hơn, va chạm với nhiều người hơn.

2. Cho mẹ cơ hội lại… “được làm mẹ”

Nếu có một ngày mỏi mệt, có thể bạn nên về làm nũng mẹ một chút thay vì đi ra ngoài tụ tập, than thở với các cô bạn gái khác. Hãy để cho mẹ được nấu những món ăn ngày xưa mẹ vẫn nấu cho bạn. Hãy thừa nhận với mẹ những thứ mình còn vụng về, để bà có dịp chỉ dạy cho bạn. Mẹ sẽ có cảm giác mình được trẻ lại, cảm thấy có ý nghĩa và quan trọng. Đừng ngại trao cho mẹ những lời tán thưởng khi được mẹ vá lại vết thủng trên chiếc đầm có thể bạn chẳng bao giờ mặc lại nữa. Những điều ấy chẳng làm bạn tốn chút năng lượng nào, nhưng lại có ý nghĩa lớn lao với mẹ.

Tuy nhiên…

3. Không lấy đi thời gian riêng của mẹ

Để tiện lợi trong cuộc sống của chúng ta, để có thời gian làm những điều mình thích, nhiều người chuyển giao toàn bộ công việc nhà cho mẹ. Mẹ chỉ cần đi vắng vài ngày, nhà bạn đã như một bãi chiến trường, bạn cảm thấy như một nhà tù với các trách nhiệm chồng chất. Thế nhưng, mẹ cũng như bất kỳ ai, cũng có những thú vui của mình. Mẹ cần thời gian đi thăm lại những người bạn cũ, họ hàng lâu rồi không gặp, hoặc đơn giản là dạo bộ nói chuyện với những người bạn già. Thời gian của mẹ cũng quý báu như thời gian của bạn, vì xét cho cùng, bà đã sống qua phần lớn cuộc đời, phần còn lại của bà luôn ít hơn của bạn.

Viết bình luận của bạn: